Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Tôi..Viết Cho Tôi

Create your own personal blogs|Tự tạo cho mình những căn nhà riêng.

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » June 1st, 2015, 11:58 pm

Mỗi thời gian đi qua. và....."thời gian như ngọn gió cùng theo mùa tháng năm. Tuổi theo mùa đi mãi" ...và theo ngày tháng đi mãi. chợt nhìn lại thì thấy mình đã già....

Image
Tấm hình này chụp bằng điện thoại dỡm trong đám cưới con
của một người quen, hôm đó là ngày 25 tháng 11 năm 2014

Khi đứng trước những trăn trở về sự tuổi tác của mình chuẩn bị đi vào ngưỡng cửa lục tuần, thì trong tâm tư có niềm tiếc nuối của thời son trẻ, và tôi tự hỏi "trong cuộc đời này, điều gì là quan trọng nhất trong đời sống của mình?"

Tuy rằng cuộc đời của tôi đã trải qua bao nhiêu là biến động từ thuở nhỏ, nhưng Khi đứng giữa bơ vơ dòng người qua lại, khi trong tay không còn lại một thứ gì, tôi đã có câu trả lời cho mình: Rằng trong đời sống mình thực ra chẳng có gì là quan trọng.
Mọi tiếc nuối, giận hờn, trách móc khi bản thân thực sự muốn đều có thể đặt xuống và bắt đầu lại.
Chỉ cần mình còn được sống còn được nhiều sức khõe nghĩa là còn có thể bắt đầu, còn có thể đi theo hướng hạnh phúc.
Như khép lại những trang cũ kỹ và viết một câu chuyện mới.
Mình mua lại một chiếc vé lên tàu để bắt đầu một cuộc hành trình mới cho ngày mai"

Nhưng ngày xưa thì nghỉ như vậy, còn bây giờ thì không!
Bây giờ thì gối đã mỏi, lưng đã còng, liệu có lên tàu được để bắt đầu đi tiếp cho hết quãng đường đời còn lại của mình không?

Thoáng chốc tôi lại chợt thấy chông chênh quá, kiễm điểm lại con đường tình yêu của tôi trong mấy chục năm qua thì....

Người tình đầu đã xa dần trong dĩ vảng..
Người yêu cuối cùng đã lẩn trốn sau lưng...


sau bao năm thăng trầm khốn khó trong cuộc sống tôi muốn đi tìm lại chính mình, nhưng dường như quá khó, vì như câu nói trên...."Người yêu cuối cùng đã lẩn trốn sau lưng".. .cho nên tôi chỉ thấy một sự vô định và mông lung.
Bây giờ thì tôi đang già đi, tuổi xuân đã và đang trôi tuột, nhưng tôi chẳng có gì bên mình, từ tình yêu đến vật chất.

Lúc này ở Việt Nam, bất cứ là ngày lễ gì, nếu đã gọi là lễ, cũng như hôm qua ngày lễ quốc tế thiếu nhi 1/6, thiên hạ kéo nhau ra đường đông đảo tấp nập vui chơi nhộn nhịp..."phố xá vui quá chiều nay người đi đông thật đông"... giữa dòng người đi lại đông đúc huyên náo ồn ào,...nhưng với tôi, sao trong tâm tư của tôi giống như một người lính đang ở..... ...".giữa rừng già tôi có thấy gì đâu".... Cơn gió của buổi trưa hè hanh hanh ùa về, tôi thấy cô đơn đến lạ, nỗi cô đơn ôm lấy tâm hồn già nua của tôi.
Bởi vì tôi....

Image

Bàn chân dẫm...
phải gai đời
Buốt đau hết kiếp
con người trầm luân....
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 4
AnhBaSG, KevinT, Phong Điền, vetlantram
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » June 2nd, 2015, 12:58 am

Ngày tháng lặng lẽ qua
Mang theo.....
Nỗi buồn...
Những điều phiền muộn...
Những khoảng trống chênh vênh...
Những giấc mơ không về trong hiện thực...

Đêm đã khuya...thành phố đang chìm trong giấc ngủ bình yên, êm ả.
Một làn gió tràn vào căn phòng nhỏ...tôi thoáng thấy man mác và bơ vơ...lạnh vắng... trong lòng đêm sâu thẳm...

Đêm thao thức...một khoảng trống âm ỉ đang len lỏi vào tâm tư...

Đêm lặng lẽ...ánh điện vàng úa hắt hiu trên con đường khuya xa xăm mờ ảo...đến nao lòng...
Tiếc trời mùa hạ và cũng là mùa mưa...

Mưa!...

Trời trở gió...trời sắp chuyển mùa mưa rồi !...
Tôi rất thích mưa, vì có lẽ mưa thấu hiểu những nỗi niềm cô đơn trống vắng của lòng người...mưa mang theo về trong tôi nỗi nhớ...và mưa đã để lại trong cuộc đời tôi những nỗi đau...mà có lẽ không bao giờ mờ nhạt......
Một cảm giác chông chênh dội về...
Dẫu biết thời gian đã qua...hay tất cả đã ngủ yên, và đã chìm trong dĩ vãng...
Nhưng mỗi khi mưa về, nhìn những hạt mưa rơi rớt, bao cảm xúc trong tôi lại vỡ òa... theo những giọt mưa đơn côi buồn bã...
"Dòng đời nào sẽ đưa tôi đi về đâu......"
Tiếng hát ai...như một lời trách móc nhẹ nhàng, buồn da diết...hay tiếng lòng tôi đang thổn thức xót xa......

Bất chợt tôi nhớ tới bài thơ của một người đã tặng cho tôi trong lúc tôi đang cô đơn tuyệt vọng....


Em đã lở yêu người ngang bướng
Tánh ngang tàng vẫn biết yêu đương
Không để em cô độc giữa đêm trường
Vì luôn có bóng anh ngồi bên cạnh

Đừng sầu tủi khi nhìn sao lấp lánh
Luôn có anh ngồi tựa để ru em
Để cho em giấc ngủ thật êm đềm
Trong lầu đài mà chúng ta xây cất....


Image
Nắn nót thêm vào vần thơ ngọt lịm
Nhắc lòng mình vẫn mãi mãi yêu anh!
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 2
AnhBaSG, Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » June 28th, 2015, 3:15 am

Thời gian lặng lẽ trôi qua

Những ngày tháng gần đây, tâm trạng của tôi chợt nhớ chợt quên những chuyện phiền não trong cuộc sống của tôi. Những chuyện phiền muộn cứ đeo bám theo tôi như cái bóng phía sau lưng, muốn quên, rồi lại nhớ, cũng như chuyện tình cãm cũng vậy, muốn xua đuổi đi tất cả, bởi vì "Ai ơi nếu mộng không thành thì thôi..".
Nhưng mỗi lần lang thang trên biển một mình thì nổi nhớ da diết lại ồ ạt kéo về trong tâm trí, thời gian mỗi ngày đi qua, tuổi già của tôi càng chồng chất, thật đùng là “càng về già càng thấy hụt hẫng,” .
Cái cảm giác cô đơn ray rứt và da diết, một sự trống trải hụt hẫng trong tôi và nhất là nỗi cô đơn, trống vắng mỗi khi tôi lang thang ra biển.

Image

Và nghĩ lại tôi cũng còn chút may mắn là cái vụ tôi "bị dọn nhà", nếu ngày tôi đi xa mà không cầm theo cái loptop thì chắc là buồn chít đi được, vì tôi cũng không biết phải làm gì cho vơi bớt đi nỗi buồn chán này...?
Nhưng dạo này vô diển đàn tôi cũng ít khi viết về tôi, tôi biết rằng viết ra để chia sẻ, viết ra cho vơi bớt....nhưng có một điều làm tôi không muốn viết về tôi nữa, và không muốn đụng chạm tới nỗi buồn phiền của tôi bằng cách tìm tòi những lịch sử, quân sử post lên thôi, vậy mà điều nầy tôi cũng cãm thấy có một vài điều gì đó không vui...

Image

Thôi thì mình cứ như là con Ốc, rút vô trong võ ốc nằm yên trong đó, mặc cho ai làm gì thì làm, ai nói gì thì nói, mình cứ không nghe, không thấy là yên thân rùi....

Trong xã hội hiện nay, thật khó sống lắm, sự cạnh tranh phát triển về mọi mặt ngày càng gay gắt, mối quan hệ giữa con người với nhau ngày càng phức tạp hơn, vì đa số dù mới chỉ là đứa bé thì cũng đã có chút gì đó ích kỷ, nhỏ nhen, đố kỵ, ganh ghét,..v..v.. nãy mầm trong tâm tính rồi...
Khi gặp người thua kém hơn mình thì khinh khi coi thường họ, nhưng khi gặp người thực sự tài giỏi, hơn về mọi mặt thì lại ganh ghét, tức tối, bực bội, thấy người tài giỏi hơn, thì sanh lòng đố kỵ ghen tức, tìm đủ mọi cách để nói xấu, chê bai, chỉ trích, hay chơi lại người đó....

Như trong bộ phim “Dù gió có thổi” nhân vật bà Mỹ. Cho dù là bà bạn thân hàng xóm vẫn thường chia sẻ mọi chuyện vui buồn về con dâu con rể, cháu gái cháu trai mỗi ngày, nhưng khi thấy bạn thân có được chiếc áo mới hay cái vòng đeo tay do con cháu biếu thì bà vẫn khó chịu và dè bỉu sau lưng về các món đồ mới của bạn mình.
Tôi chợt nghĩ: “Đúng thật, xã hội hiện nay, thật là khó sống”,...
Để chuyển hóa tâm ganh ghét, tật đố đó, đừng đi vô tâm của mình, thì bằng cách mình hảy hoan hỷ vui theo việc làm của người khác, mình hảy tùy hỷ sự suy nghĩ của người khác, sẽ không bị tâm ganh ghét làm tổn hại đến mình.

Image

Ở ngay giữa đám nhân sinh
Dù người hờn oán, nếu mình thảnh thơi
Sống không thù hận cùng người
Thật là sung sướng, cuộc đời thơm hương.

Last edited by nguoiquentaroi on June 29th, 2015, 4:11 pm, edited 1 time in total.
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 2
hathybesu, Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » June 28th, 2015, 10:15 am

Image

Tôi vẩn khắc khoải hình bóng cũa anh
Tim tôi vấn còn ôm nhiều thương nhớ
Đã bao năm tình vẩn tình bơ vơ
Anh phía chân mây cuối trời có biết...?

Image
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 3
AnhBaSG, hathybesu, Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » September 20th, 2015, 11:07 pm

Lang thang trên phố

Chiều nay, lặng lẽ bước giữa dòng người trên phố, nghe những giai điệu nhẹ nhàng, da diết của làn gió, lòng lại càng thấm thía hơn cảm giác trống vắng, cô đơn. ..

Chiều, bước thật chậm trên con đường quen thuộc, trong ngọn gió giao mùa chuẩn bị sang mùa Thu , đưa hai tay vào trong túi áo khoác và ngước mắt lên trời dõi tìm những cánh chim lạc lối bơ vơ giống mình.

Đã lâu rồi, cái cô đơn bao phủ cuộc đời tôi và thói quen theo sở thích của tôi là đi dạo những buổi chiều hoặc đi trong mưa.
Nhưng hôm nay, một buổi chiều trong những buổi chiều, vẫn con đường ấy, vẫn khoảng trời ấy, sao lòng tôi lại trào lên một nỗi buồn miên man khó tả.

Tôi chợt nhìn lại con đường dài mình đã đi qua, chợt nhận ra mình đã có một thời gian dài...dài đền gần hết cuộc đời để nhớ thương... thương nhớ người tình phụ...rồi nhớ thương... thương nhớ người không phải là của mình...
Phải! Người tôi thương yêu nhưng không phải là của tôi...

Biết không phải là của mình, nhưng đã hơn 5 năm rồi mà tôi vẫn không quên được anh, tôi đã cố gắng nhưng tôi vẫn không quên được, tôi biết tình cãm đó chỉ là đơn phương mình tôi..

Những lúc gần đây, anh thường khuyên tôi nên quên anh đi...nhưng tôi làm không được, tôi cứ lặng lẽ âm thầm thương nhớ anh..
Tôi cố gắng vùi đầu vào công việc, rồi chui vô diễn đàn sưu tầm viết sách, cho nỗi nhớ nguôi ngoai...

Gặp một người chỉ cần ba giây,
biết một người cần một thời gian ngắn,
thích một người chỉ cần một câu nói,
nhưng quên một người lại mất cả đời.

Và...

Không ai sống mãi trong bóng đêm...
cho dù cô đơn đến nhường nào đi chăng nữa.
Vẫn phải sống, để yêu và hi vọng...
[


Tôi cứ mãi hi vọng ôm thương nhớ chờ đợi như vậy.
Chờ Xuân đến, Hè sang, Thu qua, Đông tàn.
Chờ đợi để mong cảm nhận được một chút bình yên, một chút ấm áp.

Nhưng rồi sao?
Một mùa nữa lại sắp qua.
Tôi vẫn cứ chờ như thế.
Chỉ là thêm một giây, một phút hay một ngày, tôi chờ người không nhớ tôi.
Lặng thầm, không ai hay. Chỉ mình tôi. Đơn phương…

Thôi thì không thể cố quên được, thì hãy cứ nhớ. Rồi dần dần, cũng sẽ thành thói quen và sở thích....

Thương nhớ hoài nên nhiều đêm thức trắng
Trộn hồn đau hoà với mạng tìm văn
Để sầu thương theo nét chử hững hờ
Trong trăn trở nghe nổi đau quằn quại

Tôi đả cố gắng viết những bài vui vẻ
Để cho đời tôi thêm có được tiếng cười
Tôi đã cố nhưng trông lòng vẩn khóc
Tủi phận mình chốn trần thế đau thương

Tôi đã quen hiu quạnh giữa đêm trường
Bên khung cửa nhìn sương rơi từng giọt
Khi mọi người ngủ ngon trong hạnh phúc
Thì một mình, Tôi thổn thức nổi đau

Image

Thầm hỏi thời gian còn lại sẽ về đâu
Tôi bây giờ cánh chim mỏi mệt
Ôm thương lòng đớn đau còn in vết
Và cuộc sống bềnh bồng trôi đi mãi

Đêm từng đêm Tôi nếm giọt lệ khô
Đã từ lâu cạn bên bờ đau khổ
Cả cuộc đời không nơi chồn nương thân
Chết cả lòng trước phần số chua cay

Tôi cũng mong đời mình có đổi thay
Cho Tôi vui trên đường dài chiếc bóng
Để cho Tôi có được niềm hy vọng
Lắp vào trong khoảng trống của tâm hồn...
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 2
AnhBaSG, Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » September 21st, 2015, 12:09 am

Những tháng năm về tạm trú nơi Xứ Biển...

Thời gian lần lượt trôi qua tại nơi biển trời thơ mộng, thơ mộng cả trong tiếng sóng rì rào cứ không thôi vỗ về bờ cát trắng.
Và cũng đã không biết bao nhiêu lần tôi đã thổn thức với biển.
Ngày xưa mới 14 - 15 tuổi mỗi lần bị đòn là chạy ra biển ngồi khóc với biển, rồi bẳng đi một thời gian tôi lại trở về với biển...rồi cũng than khóc với biển khi bị tình phụ...rồi những năm sau này cũng ra biên than thở với biển về tình yêu đơn phương của tôi...
Biển Nha Trang với bãi cát trắng mộng mơ kiêu hãnh và luôn làm mới mình sau mỗi sáng mai thức dậy, một bờ biển hình cánh cung thơ mộng trải dài mang trong mình làn nước trong xanh, lấp lánh những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh vừa thức giấc, quyện trong cả những tiếng sóng rì rào xô mãi đôi bờ cát trắng.

Image


Có thể nói nơi biển Nha Trang này từ ngày xưa đến nay hơn 40 năm đã thu nhận từng giai đoạn,
không biết bao nhiêu là nước mắt của tôi??? Đã nghe biết bao nhiêu lời than thở của tôi???

Bên bờ biển thơ mộng rì rào tiếng sóng vỗ trên dòng nước biển xanh mằn mặn đó đã xoa dịu nỗi đau đớn trong tôi, và tuy rằng nước biển mặn nhưng tôi có cái cảm giác ngọt ngào kì diệu làm sao!
Sau giây phút than thở với biển tôi trở lại cảm giác bồi hồi rung động những cảm xúc yêu thương, diệu dàng của đại dương sâu thẩm mênh mông...

Nhưng những cảm giác đó chỉ đến với tôi một thoáng trôi qua thôi, sau đo còn lại trong tôi một nỗi trống vắng mênh mông như biển cả.
Nhìn những con sóng bạc đầu lạnh lẽo cứ lăn tăn mang những bọt biển trắng xóa vào bờ rồi lại lặng lẽ rút lui ra ngoài xa.

Nếu như biễn có thể mang người ấy đến đây với tôi....Buồn cười quá....Một ão huyền lẫm cẫm....
Ánh nắng cũa buổi chiều từ từ khuất dạng, tôi lang thang trên đường về...
Hiện tại tôi... không biết nói gì đây , vì con tim tôi ... cõi lòng tôi giờ nó đang qoằn qoại từng hồi... lòng ngực cứ mãi dâng lên thổn thức làm sao ấy ...

Cuộc đời không như ta tưởng ... có cái được và cái mất ...(nhưng với tôi thì không có cái được, mà chỉ có cái mất là nhiều.)..
hay là có sự đối nghịch giữa người và người ... cũng như trong cái tình ... mà chữ tình thì viết sao cho hết ??? ...

Tình bạn bè ... tình thân thiết ... tình cảm thiêng liêng ... Tình lứa đôi ... cũng như cái tình ban sơ ... và biết bao nhiêu cái tình ... và sau cùng lại là sự tình kết cuộc ... nhưng trong sự kết cuộc thì tôi luôn luôn có nhiều cái thương đau ... chua xót ... cay đắng ... không có được kết cuộc mỹ mãn và vui tươi hạnh phúc...

Đau đớn lắm ... có đôi lúc con tim tôi nó đau vô cùng, đau đớn quằn quại, tôi phải tự mình đè nén cơn đau ... những cái đau đớn nghèn nghẹn trong lòng ngực ... dường như nó muốn làm nghẹn thở , cũng như con tim tôi tưởng chừng như ngừng đập , vì cái nghẹn ngào chua chát ấy ...bởi vì cho tới ngày hôm nay những người thân thương ruột thịt của tôi vẩn còn đối sử với tôi một cách tàn nhẩn...
có lẻ tôi chưa chết hoặc tôi chưa đi làm kẻ ăn mày ăn xin, cho nên họ chưa cam lòng...???
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 3
AnhBaSG, Phong Điền, vetlantram
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby vetlantram » September 21st, 2015, 1:57 pm

Chi cua nam ngoai de Toc dai de thuong qua . Chuc chi Luon tuoi tre nha :give_rose:
Image

For this message the author vetlantram has received thanks: 2
nguoiquentaroi, Phong Điền
User avatar
vetlantram
SuperVIP Member
Master IV
Đệ Nhất Hát Hay Đệ Nhất Đẹp Gái Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Nhiệt Tình
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Capricorn-Ma Kết
Posts: 3272
Has thanked: 5871 times
Have thanks: 5913 times
Joined: December 15th, 2012, 4:45 pm
Last Visit: May 29th, 2018, 9:15 pm
Country: Vietnam
    Macintosh Safari

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » October 18th, 2015, 10:36 pm

Thu lại về nữa đó anh!

Trời vào Thu Việt Nam buồn lắm người ơi!....

Tôi muốn hỏi Người Tình Phụ và Người Yêu đơn Phương của tôi nơi phương xa nào đó, có còn nhớ hương vị của mùa thu, mùa ta quen nhau, mùa ta hò hẹn – mùa ta yêu nhau.???....

Còn riêng tôi thì đã bao Thu rồi tôi vẩn đơn côi, tôi đã không còn ai, không có ai bên cạnh ...
Người ta nói có duyên chắc sẽ có phận, tôi vẫn luôn tin như thế .
Bởi trong hàng nghìn hàng vạn người như thế tại sao ông trời lại để cho tôi gặp anh trong cái thế giới nửa thực nửa hư ấy, rồi lại vô tình gặp nhau sao mà khéo thế. Cứ dường như là sự sắp đặt của nhân duyên, định mệnh vậy...

Nhưng nhân duyên đó như mây khói khi gặp ngọn gió lớn, thổi qua bị khuyết đi một nửa, và một nửa còn lại với cô đơn với hiu hắt mỗi độ Thu về....

Mùa thu có lẽ là mùa buồn nhất trong năm, nhưng cũng không phải là mùa thu buồn , mà bởi vì mùa thu luôn có một điều gì đó khơi gợi những nỗi buồn trong sâu thẳm mỗi người !


Image

Tháng Mười Rồi !

Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng
Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong
Ta nghe đâu đó thu đang chết
Thu khóc thu buồn tiết về đông

Nơi đây em đang nhớ một khoảng trời
Dạo này phương ấy nắng còn rơi ?
Mỗi khi đêm xuống hoàng hôn tắt
Có vương hình bóng đã xa vời.. ?

Tháng mười rồi anh, tháng mười rồi
Lòng em đang bận hướng xa xôi
Đau đớn tim côi mùa gió tới
Em đang lạnh lẽo giữa đêm trường

Ừ thì ta xa – đã xa lâu rồi
Chỉ là mơ màng vẩn vơ thôi
Thơ ai viết tặng nay đã cũ
Ai đó đã quên mấy đông rồi…

Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 2
hathybesu, Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » October 18th, 2015, 10:53 pm

Thu lại về nữa đó anh!

Image

Nhưng tôi vẫn đợi khi nắng đã ngả chiều
Lá vàng rơi bên ngõ vắng đìu hiu
Chân cứ bước , niềm cô đơn theo gót
Nặng tâm tư vì nỗi nhớ dâng nhiều..

Tôi đợi anh trong những tối cô liêu
Áng thơ anh họa buồn nghiêng thương nhớ
Vầng nguyệt muộn rẽ mây soi tâm sự
Réo rắc gọi tên anh trong nhung nhớ ..

Tôi đợi anh, chờ anh ngày thu tới
Ngõ hồn chờ vẫn vời vợi còn xa
Thu đến rồi nhìn lại hạ cũng qua
Rồi thu nữa, rồi một mùa thu nữa…

Image

Tháng mười về...
Đón những cơn gió lòng tê tái
Đông chuẩn bị ngập ngừng qua
Khe khẽ
Thu vấn vương lá còn rơi rụng
Ôi ta mông lung – tháng chín – tháng mười…

Image

Tháng mười rồi , lành lạnh gió đông qua
Sao khẽ khẽ tiếng lá rơi còn đó ?
Vẫn hoang tàn xơ xác đầu con ngõ
Chiều hoàng hôn tím đỏ những chân mây

Tháng mười rồi , sao nhung nhớ còn đây ?
Người phương xa ơi! Tôi đầy bối rối
Cánh nhạn sa ngọn gió nào khẽ thổi
Én lạc bầy mỏi mệt nỗi cô đơn....
Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks:
Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Tôi..Viết Cho Tôi

Postby nguoiquentaroi » October 18th, 2015, 10:57 pm

Thu lại về nữa đó anh!


Image

Tháng mười rồi , đêm sẽ bỗng dài hơn ?
Trong gió Thu và giận hờn nức nở
Dòng thơ mãi vẫn còn hoài dang dở
Cung đàn buồn còn lỡ phím yêu đương

Cuộc đời ta : Số phận mãi long bông
Kiếp đơn côi những thu trường tình tự
Ôi tình yêu với kẻ đời bạc phận
Dở dang hoài , dang dở , dở dang thôi…


Nay tháng mười, mặc kệ dòng thu trôi
Đời cô độc sẽ còn lênh đênh mãi
Dòng tâm sự chênh vênh còn ở lại
Mảnh thơ tình khờ dại…
Vẫn hoài bay…

Tình yêu đến rồi đi hệt như những cơn mưa tháng mười..
Đến rồi để lại trong ta nhiều hoài niệm về nhau. ....

Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks: 2
hathybesu, Phong Điền
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2771 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

PreviousNext

Return to My Blogs

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 5 guests